Người Tổng Bí thư thời kỳ đầu đổi mới
Tỉnh Đồng Nai chúng ta đang tiến hành Đại hội Đảng các cấp và để Đại hội thành
công thực hiện đúng các chủ trương chính sách mà Đảng – Nhà nước và những bậc tiền
nhân, các đồng chí lãnh đạo, các đời Tổng Bí thư đi trước đã ra sức định hướng, xây
dựng và phát triển đi lên theo con đường chủ nghĩa xã hội. Trong quá trình đi lên cải
tiến đất nước chúng ta không thể không nhắc đến công lao to lớn của đồng chí cố Tổng
Bí thư Nguyễn Văn Linh – người đã có công đầu hay nói đúng hơn là vị Tổng Bí thư
thời kỳ đầu trong công cuộc cải tổ đất nước vào thời điểm then chốt của nước ta. Đồng
thời ngày 1-7-2020 cũng là kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông. Trên suốt chặng đường
cách mạng, đồng chí được Đảng, Nhà nước tin cậy giao phó nhiều trọng trách. Đặc biệt
vào năm 1986, ở thời điểm bước ngoặc của đất nước, đồng chí đã được bầu là Tổng Bí
thư của Đảng, cùng với tập thể Ban Chấp hành Trung ương Đảng, đồng chí đã chủ động,
sáng tạo, vững vàng chèo lái con thuyền cách mạng vượt qua những bước hiểm nghèo,
triển khai sự nghiệp đổi mới đất nước.
Nguyễn Văn Linh tên thật là Nguyễn Văn Cúc (Mười Cúc), sinh ngày 1-7-1915
tại làng Yên Phú xã Giai Phạm huyện Yên Mỹ. Thân phụ là nhà giáo Nguyễn Văn Lan.
Lên 5 tuổi đã mồ côi mẹ, 11 tuổi, thân phụ qua đời. Từ đó Nguyễn Văn Cúc sống nhờ
vào sự đùm bọc của người chú ruột là Nguyễn Văn Hùng, một người có học thức, làm
ở Sở dây thép (bưu điện) Hải Phòng. Ông Hùng tuy đông con vẫn dành sự ưu ái chăm
sóc với người cháu mồ côi cha mẹ nhưng giàu nghị lực của mình.
Sống trong cảnh nước mất, nhà tan, ông Cúc đã sớm có tinh thần yêu nước và
tham gia vào các tổ chức cách mạng của Đảng. Năm 1929, ông tham gia tổ chức Học
sinh Đoàn do Hội Việt Nam cách mạng thanh niên lãnh đạo. Ngày 1-5-1930, ông tham
gia rải truyền đơn chống thực dân Pháp, bị giặc bắt, kết án tù chung thân, tại Côn Đảo.
Ông là một trong những tù nhân chính trị trẻ nhất lúc bấy giờ.
Năm 1936, Mặt trận Bình dân nắm chính quyền ở Pháp, thực hiện mở rộng tự do,
dân chủ. Thực dân Pháp ở Đông Dương trả tự do cho một số tù chính trị, trong đó có
Nguyễn Văn Cúc. Sau khi ra tù ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương rồi
được cử về Hải Phòng hoạt động. Tại đây, ông đã cùng các đồng chí xây dựng được
nhiều cơ sở cách mạng trung kiên và tổ chức quần chúng tin cậy, thành lập Đảng bộ lâm
thời Hải Phòng. Năm 1939, Nguyễn Văn Linh được Đảng điều vào công tác ở thành phố
Sài Gòn, tham gia Ban Chấp hành Đảng bộ thành phố. Cuối năm 1939, chiến tranh thế
giới bùng nổ, do chính sách khủng bố trắng trợn của thực dân Pháp, nhiều cơ sỏ cách
mạng trong cả nước bị khủng bố và tan rã, ông được phân công ra Trung kỳ bắt liên lạc
với cơ sở Đảng còn lại ở các tỉnh để lập lại Xứ ủy. Đầu năm 1941, ông bị địch bắt, đưa
vào Sài Gòn, xử 5 năm tù và đày ra Côn Đảo lần thứ hai.
Tổng khởi nghĩa tháng Tám năm 1945 thắng lợi, Nguyễn Văn Linh được trở về
Nam Bộ, trực tiếp tham gia lãnh đạo cuộc kháng chiến ngay trong lòng thành phố Sài
Gòn - Chợ Lớn với cương vị Bí thư Thành ủy, Bí thư Đặc khu ủy. Từ năm 1949, ông
Tham gia Ban Thường vụ Xứ ủy Nam Bộ. Từ năm 1957 đến năm 1960, ông phụ trách
Quyền Bí thư Xứ ủy Nam Bộ.
Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ III (1960) ông được bầu vào Ban Chấp hành
Trung ương Đảng. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, giải phóng miền Nam, trên
cương vị Phó Bí thư và Bí thư, ông đã đề xuất phương châm “hai chân ba mũi” tổ chức
quần chúng vừa tham gia đấu tranh vũ trang đồng thời đấu tranh chính trị (đi hai chân);
Ở rừng núi, căn cứ kháng chiến thì đấu tranh vũ trang là chính, ở vùng tranh chấp giữa
ta và địch thì đấu tranh vũ trang và chính trị song song, ở vùng đô thị tạm chiếm thì đấu