một chiều sâu văn bản mới. Sự nghiệp văn chương của ông không chỉ ghi dấu ở phần
sáng tác, mà ngay trong địa hạt phê bình, người ta cũng nhớ đến ông ở tư cách là
người đầu tiên khuấy động sự tĩnh lặng qua bao nhiêu năm của một nền văn học thời
chiến bằng bài tiểu luận viết về chiến tranh đã làm xôn xao dư luận một thời.
Tiếp đến là tiểu thuyết “Lửa từ những ngôi nhà” được Nguyễn Minh Châu viết
trong những năm cuối chiến tranh. Qua câu chuyện một chuyến về phép của người lính
từ chiến trường về thành phố, hình ảnh của hậu phương hiện ra không êm ả như nhiều
sách hồi đầu chiến tranh thường mô tả, mà tiềm ẩn không ít vấn đề. Nhưng vượt lên tất
cả mọi thiếu thốn, khó khăn vẫn là một hậu phương vững chắc với những con người
tất cả dành cho tiền tuyến, và mỗi người lính đều được truyền ngọn lửa từ mỗi ngôi
nhà, mỗi tấm lòng của người hậu phương, Nguyễn Minh Châu cũng nhìn họ ở một cự
li gần, thấy cả những thiếu hụt ở nơi họ và điều đó như một dự báo về trở ngại đối với
người lính khi họ trở về sau chiến tranh.
Và tiểu thuyết cuối cùng trong cuộc đời sáng tác của Nguyễn Minh Châu đó là
“Mảnh đất tình yêu”. Ông viết về quê hương, về mảnh đất đã sinh ra, đã nuôi dưỡng,
chở che cho những người lao động và những chiến sĩ cách mạng, về tình yêu và sự
đóng góp của họ đối với mảnh đất đó. Ông miêu tả cuộc sống và số phận từng con
người, từng gia đình gắn kết với làng xóm quê hương, với vận mệnh của đất nước, với
thiên nhiên thân thiết, gần gũi, nhưng cũng rất dữ dằn và đầy bí ẩn. Nổi bật trong thế
giới nhân vật của cuốn tiểu thuyết là ông ngoại và mẹ của Quy, rồi ông lão Bờ - những
con người bằng nghị lực phi thường và sự bền bỉ, nhẫn lại vượt lên mọi tai hoạ, hiểm
nguy và thách thức để duy trì sự sống và niềm tin vào các giá trị nhân bản trên đời.
Chính tình yêu thương đã gắn kết mọi con người, mọi số phận nhiều bất hạnh của họ,
để bảo tồn sự sống trước mọi cơn bão táp huỷ diệt đến từ thiên nhiên và xã hội, để
mảnh đất đầy sóng gió ấy vẫn là mảnh đất tình yêu. Đó cũng là niềm tin của Nguyễn
Minh Châu vào sức sống và các giá trị bền vững của nhân dân.
Trong sáng tác của Nguyễn Minh Châu, dù có là tiểu thuyết hay truyện ngắn,
cốt truyện thường không đóng một vai trò nào đáng kể. Ông tập trung chú ý vào thân
phận con người, tính cách nhân vật và đã huy động vào đấy tâm hồn đa cảm dồi dào ấn
tượng tươi mới và xúc động về cuộc sống, bút pháp chân thực và một giọng văn trữ
tình trầm lắng ấm áp.
Nguyễn Minh Châu đã từng phát biểu: “Văn học và đời sống là những vòng
tròn đồng tâm mà tâm điểm là con người” “Nhà văn tồn tại ở trên đời có lẽ trước hết
là vì thế: để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những người cùng đường, tuyệt
lộ, bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn con người ta đến chân tường, những con người
cả tâm hồn và thể xác bị hắt hủi và đoạ đầy đến ê chề, hoàn toàn mất hết lòng tin vào
con người và cuộc đời để bênh vực cho những con người không có ai để bênh vực”
Tư tưởng ấy được thể hiện trong tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” như một
minh chứng cho tấm lòng hướng về con người, khả năng giải mã những mặt phức tạp
của cuộc đời. Bức thông điệp trong tác phẩm về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc
sống là nhận thức thấm thía : “cuộc đời vốn dĩ là nơi sản sinh ra cái đẹp của nghệ
thuật nhưng không phải bao giờ cuộc đời cũng là nghệ thuật, và rằng con người ta
cần có một khoảng cách để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nghệ thuật nhưng nếu muốn
khám phá những bí ẩn bên trong thân phận con người và cuộc đời thì phải tiếp cận với
cuộc đời, đi vào bên trong cuộc đời và sống cùng cuộc đời.” (Lê Ngọc Chương- Chiếc
thuyền ngoài xa, một ẩn dụ nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu).
Cuộc sống vốn vậy, vẫn đẹp tươi, vẫn êm ả, nhưng nếu không có tấm lòng để
nhận ra những uẩn khúc số phận thì những vẻ đẹp như màu hồng của ánh sương mai