giới lúc bấy giờ, những mâu thuẫn về quyền lợi giữa Pháp với Anh và Tây Ban Nha,
khuyên triều đình nên có quan hệ hòa hoãn với Pháp và chủ động mở rộng bang giao
với nhiều nước, khéo léo chọn thời cơ lấy lại 6 tỉnh Nam Kỳ, xác lập “tư thế làm chủ
đón khách”....
Về kinh tế: Nguyễn Trường Tộ nêu lên tầm quan trọng của ngành kinh tế nông
nghiệp. Theo ông, nông nghiệp là gốc, phục vụ cho nhu cầu thiết yếu của nhân dân và
các nhu cầu quan trọng khác. Thế nhưng dưới triều Tự Đức nông nghiệp nước ta giảm
sút và không được quan tâm cải tiển. Hơn nữa làm giàu cho công quỹ nhà nước vẫn
chưa đủ mà còn phải có biện pháp giúp dân cùng giàu bằng cách chấn hưng nông nghiệp,
công nghệ, thương ngiệp, khai khẩn các mỏ...Ông nhận thấy nước ta lúc bấy giờ có
nguồn tài nguyên phong phú có điều kiện phát triển cho ngành công nghiệp như hải lợi,
lâm lợi, thủy lợi và khoáng lợi. Ông khuyên triều đình ra sức mở mang nghề nghiệp,
học cách làm ăn của các nước văn minh Tây Âu, tránh bế quan tỏa cảng, mời các công
ty kinh doanh nước ngoài đến giúp Việt Nam khai thác tài lợi để có thêm của cải và học
cho được kỹ thuật cũng như cách làm ăn tiên tiến của họ. Các thế hệ sau khi tìm hiểu về
những di thảo của ông để lại đều nhận định rằng: Một con người như ông sống ở thế kỷ
trước lại có những suy nghĩ hiện đại và những tư duy đón đầu tương lai để cho chúng ta
nghiên cứu, học hỏi. Lịch sử đã chứng minh, đó là con đường phát triển kinh tế đúng
đắn để xây dựng một đất nước giàu mạnh.
Về nội chính: Theo ông, nên giảm bớt số tỉnh, phủ, huyện để bớt số quan lại vô
ích thì mới có thể tăng lương và nghiêm trị sự hối lộ. Nên phân định luật lệ rõ ràng để
khen thưởng phân minh. Mặt khác, nên có chính sách đối với những nho sinh để họ
không thể dựa vào chút chữ nghĩa, trốn tránh nghĩa vụ đối với nước nhà. Ngoài ra, muốn
cho đội ngũ viên chức giữ được thanh liêm thì phải tạo điều kiện cho họ làm giàu chính
đáng...
Về tài chính: Ông đề nghị sắp đặt lại hệ thống thuế khóa cho thật công bằng hợp
lý. Muốn thế phải đo đạc lại ruộng đất, kê khai nhân khẩu, tăng thuế người giàu và hàng
xa xỉ ngoại nhập, đánh thuế thật nặng vào những tệ nạn như cờ bạc, rượu chè,... Bên
cạnh đó, phải điều tra rõ dân số trong nước để đánh thuế công bằng, thuế ngạch các
ruộng đất cho công bằng và tránh gian lận. Ngoài ra, còn phải khuyến khích nhà giàu bỏ
tiền ra cho vay, và vay tiền của nước ngoài.
Về giáo dục: Khi đó triều Nguyễn sử dụng hệ thống giáo dục về thi cử tuyển chọn
theo Nho giáo để đạo tạo đội ngũ quan chức. Đây là nền giáo dục coi “Kinh, truyện”
của Trung Hoa là mẫu mực. Khi thi ai thuộc được nhiều kinh, thơ, truyện, phú là đỗ đạc.
Trong khi nhiều môn học không được biết đến thì chữ Nho được dùng làm chữ viết có
tính chất pháp quy. Với nội dung giáo dục như vậy nhà Nguyễn không đào tạo được
những con người có năng lực. Vì thế Nguyễn Trường Tộ phê phán lối dạy và học trong
giáo dục Nho học Việt Nam. Ông còn chỉ ra sự hạn chế của chữ Nho trong việc tiếp thu
tri thức mới. Nguyễn Trường Tộ cho rằng chữ Nho quá xa lạ với tiếng Việt phổ thông
và khiến người học tốn rất nhiều thời gian để ghi nhớ ngữ nghĩa, cản trở việc thu nạp và
phổ biến kiến thức. Để cải tiến vấn đề giáo dục, ông đề ra kế hoạch đạo tạo nhân tài cho
đất nước qua hệ thống trường chính quy, chú trọng khoa học tự nhiên; đào tạo người tài
qua các trường dạy nghề, qua hoạt động thực tế chứ không phải chỉ có điển tích trong
sách vở của Trung Quốc cổ đại... Có thể nói, ông đã đặt cơ sở lý luận về mối quan hệ
giữa học và thực hành phải đi đôi với nhau. Tư tưởng về giáo dục của ông mang tính
định hướng mà cho đến ngày nay chúng ta vẫn kế thừa và phát triển.