Kỷ niệm 60 năm trận đánh Tổng kho Liên hợp hậu cần Long Bình đầu tiên
của đặc công Biên Hòa U1 (22/6/1966-22/6/2021)
Tổng kho Liên hợp hậu cần Long Bình là một kho vũ khí có diện tích khoảng 24
km2 mặt đất, có hệ thống đường hầm ngầm nhiều ngõ ngách với diện tích khoảng 300
km2, hiện nay thuộc thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai.
Theo nguồn sử liệu, vào đầu năm 1965, Mỹ đưa quân viễn chinh trực tiếp tham
gia chiến tranh xâm lược ở miền Nam. Số lượng quân viễn chinh Mỹ tăng rất nhanh từ
200.000 tên năm 1966 đến 500.000 tên năm 1972, do đó đòi hỏi cần phải được cung ứng
một khối lượng hậu cần lớn.
Đến tháng 6/1965, đế quốc Mỹ cho triển khai xây dựng một tổng kho liên hợp
hậu cần lớn nhất ở Việt Nam và Đông Dương. Kho này đặt trên một khu đồi ở Long
Bình cách thành phố Sài Sòn khoảng 30 km về phía Đông, cách trung tâm thành phố
Biên Hòa 10 km, nhân dân thường gọi là Tổng kho Long Bình.
Tổng kho Long Bình rộng hơn 20 km2 nằm trên trục quốc lộ 15 và xa lộ Sài gòn
– Đồng Nai, giáp các xã Hố Nai, Long Bình Tân và thành phố Biên Hòa, sát bờ sông
Đồng Nai, thuận tiện cho việc vận chuyển hàng quân sự cả đường sông và đường bộ.
Xung quanh kho bao bọc bởi hơn 20 lớp rào bùng nhùng kẽm gai, gài mìn, lựu đạn, các
cạm bẫy, các lô cốt kiên cố. Bên trong kho có nhiều đường nhựa ngang dọc để cơ động
phòng thủ với lực lượng thường trực ứng chiến trên 2 tiểu đoàn. Trên những khu đồi,
Mỹ bố trí những kho bom, đạn pháo, rốc két cung ứng cho các đơn vị quân đội Mỹ ngụy
ở miền Nam để đánh phá phong trào cách mạng, hủy diệt môi trường sinh thái. Long
Bình còn là nơi đặt Bộ Tư lệnh dã chiến II Mỹ, Bộ Tư lệnh hậu cần số 1 của Mỹ, đồng
thời là kho bom, đạn lớn của Mỹ ở miền Nam Việt Nam. Hai khu kho quan trọng trong
tổng kho là khu kho đồi 50 và đồi 53, có 18 dãy nhà kho với khoảng 200 gian chia làm
3 khu (mỗi khu 6 dãy), mỗi dãy cách nhau 100 m, các nhà cách nhau 60 mét. Nhà kho
xây hình khối chữ nhật (30m x 25m x 5,5m), cửa thép có khóa sắt, xung quanh có ụ đất
dày 4 - 5 m…
Cũng trong năm 1965, khi sự can thiệp của Mỹ vào Việt Nam ngày càng rầm rộ,
với sự chuyển biến của tình hình tại chiến trường miền Nam lúc đó, Trung ương Cục
quyết định sáp nhập thị xã Biên Hòa và huyện Vĩnh Cửu thành đơn vị chiến trường
ngang cấp tỉnh gọi là Biên Hòa và chỉ định đồng chí Nguyễn Văn Trị (hy sinh năm 1969)
làm Bí thư Tỉnh ủy, đồng chí Trần Công An làm Tỉnh đội trưởng. Tỉnh ủy Biên Hòa
được xác định phải củng cố và phát triển cơ sở ở nội ô và ngoại ô thị xã, kết hợp đấu
tranh chính trị với hoạt động vũ trang.
Xuất phát từ đặc điểm, vị trí chiến lược của chiến trường Đông Nam bộ, Trung
ương Cục miền Nam, Khu ủy miền Đông đã xây dựng các căn cứ địa kháng chiến lớn
tại nhiều nơi trên địa bàn tỉnh Đồng Nai ngày nay. Trong số đó, căn cứ Tỉnh ủy Biên
Hòa (mật danh U1) bao gồm cả thị xã Biên Hòa, huyện Vĩnh Cửu và huyện Trảng Bom
được thành lập tháng 9/1965 nay thuộc xã Thanh Bình (huyện Trảng Bom) và tồn tại
đến khi đất nước hoàn toàn thống nhất. Căn cứ Tỉnh ủy U1 đã lãnh đạo phong trào cách
mạng địa phương và thực hiện nhiệm vụ quan trọng là xây dựng “vành đai lửa” tiến
công sân bay Biên Hòa, Tổng kho Long Bình, phá hủy phương tiện chiến tranh cao cấp
của Mỹ - ngụy. Hai đại đội đặc công U1 đã xây dựng các bàn đạp đứng chân ở xã Thiện
Tân, Bình Trị, Hóa An… để nghiên cứu các mục tiêu.
Để phối hợp với nhiều mặt trận khác, đánh bại 2 cuộc phản công chiến lược mùa
khô của đế quốc Mỹ (1965-1966, 1967-1968), Tỉnh ủy Biên Hòa đã chỉ đạo đặc công
U1 tìm cách tiến công vào Tổng kho Long Bình với phương châm đánh táo bạo, chắc