trọt với tổng diện tích 3,06 triệu ha, gần bằng 1/4 tổng diện tích miền Nam Việt Nam,
vượt gấp 17 lần mật độ cho phép sử dụng trong nông nghiệp Mỹ; trong đó có 86%
diện tích bị phun rải hơn 2 lần, 11% diện tích bị phun rải hơn 10 lần.
Chiến tranh hóa học do Mỹ tiến hành ở miền Nam Việt Nam, đã gây hậu quả
chưa từng có trong lịch sử loài người. Với một lượng khổng lồ chất độc hóa học phun
rải lặp đi lặp lại nhiều lần trong một thời gian dài khiến môi trường bị ô nhiễm nặng
nề. Rừng đầu nguồn, rừng ngập mặn trở nên hoang sơ, chết chóc: không một cánh
chim, không một cành lá, không cả tiếng côn trùng. Rừng bị hủy diệt đã tác động lên
28 lưu vực sông miền Trung. Rừng phòng hộ đầu nguồn của 28 hệ sông bị tàn phá,
làm cho lũ lụt, hạn hán nặng nề trên lưu vực các sông: Hương, Thạch Hãn, Hàn, Thu
Bồn, Trà Khúc, Vệ, Cầu, Ba…
Thảm khốc hơn là CĐDC đã làm cho 4,8 triệu người Việt Nam bị phơi nhiễm,
hơn 3 triệu người là nạn nhân, gây nên biết bao thảm cảnh mà nhiều thế hệ người Việt
Nam phải hứng chịu. Hàng trăm nghìn nạn nhân đã chết, hàng trăm nghìn người đang
vật lộn với bệnh tật hiểm nghèo. Các kết quả nghiên cứu ở Việt Nam và thế giới cho
thấy, chất độc da cam/dioxin có khả năng gây tổn thương đa dạng và phức tạp trên tất
cả các bộ máy sinh lý của cơ thể, gây ung thư da, tổn thương da, gan, tuyến giáp, đái
tháo đường; làm tổn thương hệ thống hô hấp, tuần hoàn, tiêu hóa, nội tiết, thần kinh;
có vai trò quan trọng gây đột biến gen và nhiễm sắc thể, từ đó gây nên các dị tật bẩm
sinh, các tai biến sinh sản. Các bệnh phổ biến ở con, cháu nạn nhân là liệt hoàn toàn
hay một phần cơ thể, mù, câm, điếc, thiểu năng trí tuệ, tâm thần, ung thư, dị dạng, dị
tật bẩm sinh. Đau xót hơn là hậu quả đó có thể di truyền qua nhiều thế hệ và ở Việt
Nam, di chứng “da cam” đã truyền sang thế hệ thứ 4.
Không chỉ người Việt Nam mà nhiều lính Mỹ, Hàn Quốc, Australia, New
Zealand… từng tham chiến ở Việt Nam trước đây cũng mắc nhiều bệnh tật do phơi
nhiễm CĐDC. Có ít nhất 2.100 binh sĩ Mỹ bị phơi nhiễm CĐDC; có khoảng 100
nghìn/300 nghìn lượt binh sĩ Hàn Quốc tham chiến ở Việt Nam là nạn nhân, trong đó
hơn 20 nghìn người đã chết.
Ngày 10/01/2004, Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam (VAVA)
chính thức được thành lập nhằm giúp đỡ và bảo vệ quyền lợi cho những nạn nhân
CĐDC, góp phần khắc phục hậu quả chất độc hoá học do Mỹ sử dụng trong chiến
tranh ở Việt Nam. Ngày 25/6/2004, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã quyết định lấy
ngày 10/8 hàng năm là ngày “Vì nạn nhân chất độc da cam Việt Nam”.
Trước những hậu quả nặng nề của di chứng chiến tranh để lại, trong những năm
qua, đã có rất nhiều vụ kiện lên tòa án Mỹ liên quan đến tác hại của chất độc màu da
cam và hậu quả mà nó để lại sau chiến tranh Việt Nam, tuy nhiên những người Việt
Nam chịu ảnh hưởng của CĐDC vẫn chưa nhận được sự bồi thường mà họ đáng được
nhận. Đầu năm 2009, Tòa án công luận quốc tế ủng hộ các nạn nhân chất độc da cam
Việt Nam đã được triệu tập tại Paris. Tòa án đã kết án chính phủ Mỹ và các công ty
hóa chất, yêu cầu chính phủ chịu trách nhiệm cho những việc làm đã qua, cả về
phương diện pháp lý lẫn đạo lý. 60 năm sau thảm họa da cam, mặc dù Chính phủ Mỹ
đã từng bước tham gia khắc phục hậu quả chất độc da cam - dioxin tại Việt Nam, song
đến nay về mặt pháp lý họ vẫn chưa thừa nhận trách nhiệm gây ra hậu quả đó. Nhân
loại yêu chuộng hòa bình và những người có lương tri vẫn tiếp tục giúp đỡ các nạn
nhân nhiễm chất độc da cam vì mục tiêu đem lại công lý cho các nạn nhân và ngăn
chặn việc sử dụng vũ khí hóa học.
Trong những năm qua Đảng, Nhà nước ta đã ban hành nhiều chủ trương, chính
sách, chế độ đối với người có công với cách mạng, trong đó có người hoạt động kháng