Kỷ niệm 50 năm chiến dịch đường 9 – Nam Lào toàn thắng
(23/3/1971 - 23/3/2021)
Chiến dịch phản công Đường 9 - Nam Lào diễn ra 50 năm trước là một trong
những trận đánh với quy mô thích hợp, nhằm tạo bước ngoặt, tăng thế và lực cho ta,
đồng thời đẩy địch vào thế bị động đối phó, từng bước đi đến thất bại hoàn toàn. Xứng
đáng là bản anh hùng ca thời đánh Mỹ.
Đầu năm 1971, trước những thắng lợi to lớn của quân và dân ta trên chiến
trường miền Nam, Mỹ - ngụy đã nỗ lực tổ chức một lực lượng lớn, bao gồm: các lực
lượng dự bị chiến lược, lực lương cơ động của Quân khu 1, tiếp vận trung ương của
quân ngụy cùng sự hỗ trợ lớn của bộ binh, thiết giáp, không quân Mỹ, mở “Cuộc hành
quân Lam Sơn 719”, nhằm chặn đứng tuyến vận tải của ta từ hậu phương lớn miền
Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam.
Về phía ta, tổ chức lực lượng tại chỗ gồm: Mặt trận đường số 9 (B5), Trị Thiên
(B4); lực lượng của đoàn 559 và một số tiểu đoàn đặc công của Bộ; lực lượng cơ động
là Binh đoàn 70 - một binh đoàn chiến dịch cấp quân đoàn đầu tiên lớn nhất của quân
đội ta, gồm 5 sư đoàn bộ binh (308, 304, 320, 324, 2) và một số tiểu đoàn, trung đoàn
xe tăng - thiết giáp, pháo binh, phòng không, công binh. Đây là bước phát triển mới về
tổ chức lực lượng của bộ đội chủ lực ở giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ,
cứu nước. Chiến dịch diễn ra ở vùng rừng núi biên giới Việt – Lào, thưa dân, lực
lượng vũ trang nhỏ yếu, nơi nhạy cảm về chính trị, gần hậu phương của cả ta và địch.
Cánh chủ yếu của địch do chiến đoàn đặc nhiệm bao gồm Lữ đoàn 1 dù, 2 thiết
đoàn số 11 và 17 theo đường 9 qua Lao Bảo đánh chiếm Bản Đông, Sê Pôn. Hai cánh
khác ở phía Bắc có Lữ đoàn 3 dù, Liên đoàn 1 biệt động quân và phía Nam do sự đoàn
1 bộ binh đảm nhiệm chiếm các điểm cao phía Bắc đường số 9 và phía Nam sông Sê
Pôn, khu vực Sai, Mường Noọng, bảo vệ hai bên sườn cho cánh quân chủ yếu.
Ngay khi địch vừa xuất phát hành quân, Bộ Tư lệnh Mặt trận ra lệnh cho các
lực lượng tại chỗ đánh ngăn chặn, làm chậm các bước tiến của địch, tạo điều kiện cho
bộ đội chủ lực cơ động đánh những trận tiêu diệt lớn. Phía Bắc đường 9, trong những
ngày đầu tiên, lực lượng tại chỗ đã bắn rơi hàng chục máy bay lên thẳng của địch khi
chúng đổ quân xuống khu vực này. Phía Nam, các chốt, điểm tựa phòng ngự trên các
điểm cao do lực lượng tại chỗ của Đoàn 559 đảm nhiệm đánh địch đạt kết quả tốt và
cùng với sư đoàn 324 đẩy lùi được mũi tiến công phía Nam của địch và đánh thiệt hại
cánh quân này. Trên hướng chủ yếu – trục đường số 9, trong hai ngày 8 và 9/2/1971,
bộ đội pháo cao xạ, bộ binh, công binh, vận tải Ðoàn 559 và các đơn vị chủ lực cơ
động đã chặn đánh quyết liệt nhiều mũi tiến công của quân địch, bắn rơi 50 máy bay
lên thẳng. Sáng 9/2, Trung đoàn 24 (Sư đoàn 304) tăng cường cho Sư đoàn 308 liên
tiếp đánh bại 5 đợt tiến công của chiến đoàn đặc nhiệm dù tại chốt 351 cầu Cha Kỵ
diệt gần hai đại đội địch. Ngày 10/2/1971, địch dùng một lực lượng lớn với trên 100 xe
tăng, thiết giáp chở Chiến đoàn đặc nhiệm có sự chi viện mạnh của hỏa lực pháo binh,
vượt qua trước điểm chốt 315 lên Bản Đông. Đồng thời chúng dùng máy bay lên thẳng
đổ Tiểu đoàn 9 dù xuống Bản Đông. Từ ngày 10/2, một mặt, ta sử dụng lực lượng vây
chặt địch tại Bản Đông, kiên quyết không cho chúng phát triển lên Sê Pôn. Mặt khác,
ta tiếp tục đánh cắt đường số 9 (đoạn Lao Bảo – Bản Đông), nhằm tiếp tế đường bộ và
cô lập địch. Hai cánh quân địch bảo vệ sườn phía Bắc và Nam đường 9 bị đánh thiệt
hại nặng, lực lượng chủ yếu của địch bị ta vây chặt ở Bản Đông không phát triển được,
chúng buộc phải đưa lực lượng dự bị chiến lược vào tham chiến.