Hồi đó, ông Danh Nhiễu (sinh năm 1924) – chồng của mẹ tham gia hoạt động cách
mạng, làm kinh tài ở huyện Định Quán, ông hy sinh trên đường đi công tác bị địch
phục kích (ngày 16/5/1968). Nghe mẹ Mận kể, trước đó gần 1 tháng, ba tụi nó dường
như có linh cảm về chuyện không lành, “ông ấy nhắn mẹ đưa mấy đứa con lên cho
ổng gặp”… Và đó cũng là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng hai đứa con của mẹ
được gặp ba. Mẹ gạt nước mắt, giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống tay tôi, rồi mẹ nghèn
nghẹn nói tiếp “được tin ba tụi nhỏ hy sinh, mẹ buồn lắm nhưng cố gạt nước mắt, cố
sống để nuôi con”. Được sự động viên của cơ sở, mẹ gia nhập hội phụ nữ của địa
phương dưới sự chỉ đạo của chị Tư Đời (trưởng ban tổ chức của Huyện ủy Định Quán
thời bấy giờ), mẹ trực tiếp tham gia công tác tiếp tế thuốc men, lương thực, cất giấu
truyền đơn, thu thập tin tức của địch báo cho các anh trong tổ chức cách mạng của ta.
Vào những năm 1954, trong quá trình hoạt động, mẹ Mận bị địch bắt vì chúng tình
nghi mẹ hoạt động cách mạng, mẹ bị đánh đập, tra tấn dã man, nhưng với ý chí sắt đá
và sự căm thù bọn giặc, mẹ không khai một lời. Sau khi được tha, mẹ lại tiếp tục hoạt
động, rồi lại bị bắt và bị tra khảo dã man nhưng “lòng mẹ gan, tâm mẹ vững”, mẹ vẫn
không khai gì trước roi vọt, cũng như lời ngon ngọt của kẻ thù. Không khai thác được
gì, chúng lại thả mẹ ra. Lần này mẹ được các anh, chị cơ sở móc nối với tổ chức và
đưa mẹ thoát ly vào căn cứ ở ấp Bình Lộc, huyện Long Khánh hoạt động.
Tại căn cứ ở Huyện ủy Đồn điền cao su Ông Quế, Long Khánh, Đồng Nai, mẹ
được phân công làm công tác hậu cần, hàng ngày mẹ làm chị nuôi trong căn cứ, nấu
cơm nước, lo mọi việc cho các anh, các chú yên tâm hoạt động… Rồi đất nước được
hoàn toàn giải phóng, mẹ Mận cùng chị lớn về quê chồng của mẹ ở Kiên Giang sinh
sống, cuộc sống vất vả, bươn trải qua ngày, có mẹ, có con an ủi tuổi già. Đến năm
1986, chị Chi – con gái út đón mẹ lên Đồng Nai sinh sống và phụng dưỡng đến tận bây
giờ.
Khi hỏi về người con trai đã hy sinh của mình, mẹ hơi trầm lại, giọng mẹ hơi ngèn
ngẹn, dường như mẹ đang nhớ về anh. Nỗi đau mất con đã gợi lại cho mẹ bao sự nhớ
thương, đau xót về cái chết của anh ngày nào. Anh Danh Nghĩa (sinh năm 1955),
người con trai đầu của má, gan dạ, kiên cường đã tiếp nối theo con đường của cha, đi
theo lý tưởng cách mạng, yêu tự do, yêu quê hương, đất nước và căm thù giặc sâu sắc.
Anh hy sinh vào ngày 3/2/1975 trong một trận đánh ác liệt... Nghe tin dữ, mẹ như té
xỉu, đây là lần thứ hai mẹ nhận được hung tin là con của mẹ đã hy sinh, lòng mẹ đau
như dao cắt, mẹ tưởng chừng không gượng dậy được, nhưng lại được sự động viên,
chia sẻ của anh, chị em trong căn cứ, mẹ dần nguôi ngoai, vơi đi nỗi đau mất con, mẹ
lại tiếp tục hoạt động và hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Người con trai thứ hai của mẹ là anh Danh Ngọc (sinh năm 1959), lớn lên cũng
theo tiếng gọi của quê hương, lý tưởng cách mạng, anh làm giao liên của Huyện ủy ở
Đồn điền cao su, công ty cao su huyện Xuân Lộc. Sau ngày giải phóng, anh tham gia
nghĩa vụ ở mặt trận Campuchia, Sau đó anh được cử đi học, năm 1982 phục viên, do
sức khỏe yếu bị ảnh hưởng bởi những năm nằm rừng ở Campuchia, anh bị sốt rét
hoành hành, sau một năm anh mất.
Như vậy, cả gia đình mẹ đều hoạt động cách mạng, bản thân mẹ cũng tham gia
kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ngoài chồng và con trai cả Danh Nghĩa là liệt sĩ, thì
các con còn lại của mẹ cũng có công trong việc đấu tranh gìn giữ hòa bình và bảo vệ
Tổ quốc. Thật tự hào biết mấy, khi quê hương có những người mẹ Việt Nam Anh hùng
như mẹ, mẹ là một trong những bà mẹ đã có công sinh thành và dưỡng dục, tình yêu
quê hương, đất nước và niềm tin vào ngày chiến thắng đã tiếp thêm sức mạnh cho các